Hiếm
có tuần nào như tuần này, quan trí và quan đức bỗng nhiên được dư luận
xã hội quan tâm và bàn tán rôm rả. Là bởi có hai vụ việc với những phát
ngôn, những thông tin khá ấn tượng, để lại dư âm vừa khá hài vừa khá …
thất vọng.
Vạ từ miệng vạ ra
Đó là bởi cách
đây ít lâu, các cán bộ, đảng viên vừa thảo luận góp ý cho dự thảo các
văn kiện ĐH Đảng XI về việc cần thay đổi cơ chế bầu chọn cán bộ một cách
dân chủ, trước dư luận chạy chức chạy quyền, đến mức bị gọi là “đấu
thầu” cán bộ. Ý kiến chưa ngã ngũ, thì xã hội bỗng xới xáo lên phát ngôn
ấn tượng của ông PGS.Ts N. H.T, nguyên Viện trưởng Viện KH hành chính
(Học viện HCQG), khi ông điềm nhiên cho rằng, cần luật hóa cho phép chạy
chức, chạy quyền.
Ở góc độ truyền thông, tờ báo phỏng vấn ông đã thành công khi gây tranh cãi ồn ào, cuốn hút bạn đọc.
 |
| Thi tuyển công chức ở Bộ Nội Vụ. Ảnh: Lê Anh Dũng |
Ở góc độ phát ngôn ấn tượng, ông N.H.T cũng đã thành công khi khiến cả XH phải tốn bút mực bàn luận về những phát ngôn của ông.
Nhưng ở góc độ tư duy, ông cũng là người “thành công” nốt khi khiến
cả XH thêm ấn tượng sâu sắc ... xấu về quan trí. Dù đọc toàn bộ bài trả
lời phỏng vấn, thấy ở ông là sự chân thành.
Để dẫn chứng cho luận
điểm của mình, ông đưa ra rất nhiều cách nhìn trong thời kinh tế thị
trường, tựu trung lại, có hai phép so sánh sinh động nhưng là so sánh…
chết người. Bởi đó là sự khập khiễng, sự lầm lẫn những giá trị, thậm chí
như là đánh tráo khái niệm.
Khập khiễng, khi ông ám chỉ việc chạy chức chạy quyền ở Mỹ, ngay cả ông Obama cũng phải “chạy”.
Giá Obama biết tiếng Việt, hẳn sẽ kiện ông tội vu khống.
Bởi
ông quên rằng, thiết chế chính trị tam quyền phân lập của Mỹ khác hẳn
với thiết chế chính trị của nhiều nước. Ở đó, việc ứng viên tranh cử để
được đảng (của họ) tiến cử phải thông qua một chương trình, một cương
lĩnh phát triển nghiêm túc. Đồng tiền họ cần để “chạy” chính là khi vận
động, tranh thủ các cử tri bỏ phiếu, và đồng tiền này là của các doanh
nghiệp làm Mạnh thường quân tài trợ cho các đảng phái. Nhưng tất cả đều
phải tuân thủ nguyên tắc- minh bạch.
Trong khi đó, cái chữ “chạy” của không ít kẻ trong XH nước Việt, thực chất là mua quan bán tước, mua ghế, thực chất là
anh rút chân giò tôi thò chai rượu. Ở
đó, chỉ có giao dịch đen giữa cá nhân với cá nhân, mà cương lĩnh của kẻ
“chạy”, dù không tuyên bố nhưng ai cũng hiểu, là làm sao vơ vét được
thật nhiều, để bù vào cái khoản đã “chạy”. Tham nhũng nối tiếp hối lộ.
Đó là vòng đời được … minh bạch của “chạy”.
Người dân còn chưa
quên những chữ ký gấp của nhiều quan chức trước khi hạ cánh cho không ít
các thuộc cấp của họ có chức có quyền. Cho dù các vị này cuối cùng hạ
cánh có an toàn đi chăng nữa, thì
trăm năm bia miệng hãy còn trơ trơ.
Nay
cái chữ “chạy” đó bỗng nhiên được đề nghị luật hóa, được thừa nhận, có
nghĩa là sự thừa nhận công cuộc phòng chống tham nhũng đó không thành
công, thừa nhận nước Việt lại tiếp tục...
cô đơn với một quy
định luật pháp mà chả quốc gia nào văn minh, tiến bộ đi trước lại ứng
dụng. Vì nó không chỉ gây rối ren trong đạo lý văn hóa một xã hội, mà nó
còn nhầm lẫn và đánh tráo khái niệm, thực sự đi ngược lại những giá trị
của nhân cách người. Vì sao?
 |
Ảnh minh họa
|
Nhầm lẫn và đánh tráo khái niệm, là bởi, ông N.H.T nhắc đi nhắc lại về cơ chế thị trường:
Như
vậy, trong tổ chức, trong cán bộ cũng phải theo cơ chế thị trường bởi
nó không có gì xấu vì vẫn là quan hệ cung- cầu. Thế nhưng, chúng ta
không quan niệm cơ chế thị trường trong công tác tổ chức cán bộ nên mới
dẫn đến tình trạng để cho nó phát triển ngầm quy luật này, mới sinh ra
chạy chức, chạy quyền.
Cơ chế kinh tế thị trường với nước
Việt còn quá mới mẻ, nhất là lý luận còn mỏng, chưa đủ sức thuyết phục.
Nhưng sản phẩm chủ thể của cơ chế thị trường là hàng hóa. Còn chủ thể
của quyền lực- quyền uy, dù muốn hay không là trí tuệ, và phẩm cách con
người. Một khi
nén bạc đã đâm toạc phẩm cách, thì cái phẩm cách
đó có đủ sức hướng đạo cho cả một nền tảng văn hóa- đạo lý XH hay
không? Nếu thực chất đồng tiền luôn đứng sau… chỉ đạo?
Xin được
hỏi, nếu “Luật chạy chức, chạy quyền” được thừa nhận, liệu ông có bảo
đảm những người “đấu thầu” trúng chức quyền, đều là những người tài
giỏi, có năng lực? Bởi tiếc thay trong XH ta, không phải lúc nào sự tài
giỏi và có tiền bạc cũng là
cặp đôi hoàn hảo.
Và hãy thử
tưởng tượng thực tế này. Nếu “Luật chạy chức, chạy quyền” thành hiện
thực, tất sẽ kéo theo rất nhiều hiện tượng cung- cầu khác. Vì quy luật
phát triển bao giờ cũng đòi hỏi tính đồng bộ, tương đồng, tương thích
của một XH.
Việc mua bằng- bán điểm sẽ phải được hợp pháp, thay cho sinh viên, học trò phải khổ công học hành.
Việc mua chỗ làm cũng sẽ phải được công nhận, thay cho tuyển dụng nhiêu khê.
Việc mua bằng giả các ngành học từ phổ thông đến Ts cũng sẽ được công nhận hợp pháp vv.và… v.v..
Bởi tất cả những hiện tượng đó đều có thể là quy luật cung – cầu, theo lý luận của ông.
Chả trách trong một bài viết trên VietNamNet, ngày 26/01, tác giả Đinh Duy Hòa đã dự báo:
Bộ
máy nhà nước chắc sẽ bao gồm những người nhiều tiền kinh khủng, từ các
bộ toàn những người tiền trên thiên hạ mới đấu thầu trúng được, rồi chủ
tịch các tỉnh, huyện. Hệ thống hành chính chắc phải đổi lại là hệ thống
hành chính tiền tệ cho chính xác.
Chưa
biết, “Luật chạy chức, chạy quyền” có biến thành hiện thực hay không,
nhưng với tư duy khác đời như thế, đã có những câu hỏi hoài nghi ngay
chính về bằng cấp của ông.
Tiền nhân xưa có câu ngạn ngữ thâm thúy:
Phải uốn lưỡi 07 lần trước khi nói, để khuyên nhủ người đương thời và hậu thế nên biết cẩn trọng khi phát ngôn, kẻo vạ từ miệng vạ ra.
Mà với câu răn dạy đó, hẳn ông N.H.T là học trò… kém?
Mùi gì?
Dư
luận XH về “Luật chạy chức, chạy quyền” chưa lắng xuống, XH lại “sốc”
tiếp bởi một vụ việc chả lấy gì làm tốt đẹp, hay ho, xung quanh những
mẩu tin ngắn được nhắn qua lại giữa hai người, một quan chức, một doanh
nhân, bất ngờ bị (hay được) công khai trên báo chí. Một người là ông N.
H. T, Thứ trưởng Bộ GTVT. Người kia là một nữ doanh nhân có tên H.
Đọc toàn bộ tin nhắn đã công khai, người ta dễ suy luận ra là bà H đòi lại ông này số tiền mà theo tin nhắn nguyên văn:
Tổng
em đưa cho anh bảy lần, 4 lần nhớ chính xzacs là 200 triệu và 10 ngàn
đô, còn 3 lần nữa em không nhớ vì sáng nay em không cầm sổ, để em hỏi
lại cậu thư ký hay đi cùng, anh thích trả cho em bao nhiêu thì trả, em
phải vay lãi 1 triệu/10 nghìn ngày đó anh ạ (Bảo vệ pháp luật, ngày 23/01).
 |
| Ảnh: saigondautu.vn |
Hóa ra cái
tin nhắn đó liên quan đến việc xin tham gia gói thầu RAI/CP1 thuộc dự án
quản lý tài sản đường bộ Việt Nam VRAMP, mà bà H, Chủ tịch HĐQT Công ty
cố phần TH, là một trong những đơn vị doanh nghiệp có nhu cầu.
Đặt
cái tin nhắn đầy mùi tiền bạc đó, trong bối cảnh ông Thứ trưởng GTVT là
người có thẩm quyền bút phê dự án này, trong bối cảnh xã hội nạn tham
nhũng phổ biến, hẳn người có trí tuệ trung bình trở lên cũng phải nghĩ,
đó là tin nhắn đòi lại tiền đã đưa. Tiến sĩ Tô Văn Trường trong một bài
viết trên mạng truyền thông XH đã gọi đích danh “Đã bốc mùi hối lộ chạy
dự án”.
Còn những người quá hiểu “luật đời” trong mối quan hệ làm
ăn với các dự án cho rằng, một trong hai người đã phạm “luật giang hồ”-
tức là không thực hiện được đúng cam kết, thì phải trả lại tiền. Thực hư
ra sao, bản chất những tin nhắn đó là gì, chắc chắn chỉ hai người trong
cuộc biết với nhau.
Cũng ngay trong tuần, trước những thông tin,
những bình luận ồn ào trên báo chí, mạng truyền thông, lãnh đạo Bộ GTVT
đã có ngay một hành động nhanh chóng, như mọi lần xảy ra các vụ việc,
liên quan đến thẩm quyền, chức năng nhiệm vụ. Đó là ra quyết định thanh
tra đột xuất công tác đấu thầu gói thầu RAI/CP1 thuộc dự án quản lý tài
sản đường bộ VN (VRAMP), nhằm làm rõ các thông tin đăng tải trên báo chí
trước đó cho rằng, bút phê của Thứ trưởng Bộ GTVT N. H.T vào đơn xin
tham gia thực hiện các gói thầu thuộc dự án VRAMP do bà H.T.D.H. – Chủ
tịch HÐQT Công ty CP đầu tư TH – gửi ông này.
Tuy nhiên, cho dù
nhanh chóng có động thái để xử lý vấn đề, dư luận xung quanh vụ việc này
lại bỗng hoài nghi, trước cung cách và quan niệm xử lý vụ việc.
Vì
sao, việc thanh tra đột xuất công tác đấu thầu gói thầu RAI/CP1 thuộc
dự án quản lý tài sản đường bộ VN (VRAMP) đang có nhiều tai tiếng, lại
do chính thanh tra của Bộ GTVT tiến hành. Điều đó được ví như Bộ GTVT
vừa đá bóng vừa thổi còi. Vì nếu có tiêu cực thật, sớm muộn gì Bộ GTVT
và những người quản lý, có trách nhiệm cũng có liên quan. Vậy việc thanh
tra liệu có bảo đảm kết quả khách quan?
Trong
khi mối quan hệ này rõ ràng không thể chỉ là mối quan hệ cá nhân, nó
liên quan đến lợi ích của một doanh nghiệp, liên quan đến việc đấu thầu
một gói thầu mà Bộ GTVT là chủ đầu tư dự án, liên quan đến cả tư cách
của một quan chức cấp bộ.
Chỉ xin mượn ý câu trong ca khúc Phượng hồng:
Ai cũng hiểu chỉ một người không chịu hiểu/ Nên có một gã không khờ ngọng ngịu ngó làm lơ.
Và
thêm điều này mới đáng chú ý, ngay sau vụ việc tin nhắn tai tiếng, ngay
sau những quyết định của Bộ GTVT còn khiến dư luận XH ồn ào bàn tán,
theo báo Đất Việt, ngày 27/01, Bộ GTVT liên tiếp đưa những thông tin
mang tính cảnh báo, răn đe những người gọi điện thoại đến các cơ quan,
đơn vị thuộc Bộ GTVT, để liên hệ công tác, làm việc, xưng danh là người
thân quen của đồng chí Bộ trưởng GTVT.
Theo đó, việc xưng danh là
người thân quen của Bộ trưởng là vi phạm pháp luật, ảnh hưởng đến uy
tín, danh dự của Bộ trưởng cũng như công việc chung của Bộ GTVT, đồng
thời gây phiền hà cho các cơ quan, đơn vị.
Văn bản này cũng do chính ông Thứ trưởng N. H. T ký tên.
Việc
làm này, đặt trong bối cảnh “tin nhắn hai chiều” vừa diễn ra với những
nghi vấn tiền bạc không sòng phẳng, phải chăng, nó là một thứ thủ pháp,
mẹo mực
khôn mà không ngoan của ai đó tham mưu cho Bộ GTVT nhằm
xóa nhòa đi nghi vấn vụ việc mới đây. Tuy nhiên, trong thời đại của IT,
của thế giới phẳng, sự trí trá có thể giúp cho những ai đó thoát tội,
nhưng không dễ đánh lừa được dư luận XH.
Mọi vụ việc của “tin nhắn
hai chiều” nói trên, của cuộc thanh tra gói thầu dự án vẫn còn đang bỏ
ngỏ… Dư luận XH vẫn đang chờ đợi và đòi hỏi cách giải quyết minh bạch,
sòng phẳng của Bộ GTVT, đặc biệt sau phần chia sẻ của người đứng đầu bộ
này tại cuộc họp báo Chính phủ.
Chợt nhớ một câu ngạn ngữ rất sâu sắc:
Người
ta có thể đánh lừa được một người, đánh lừa được một tập thể, thậm chí
đánh lừa một cộng đồng, nhưng không thể đánh lừa được cuộc đời.
Lại có câu
Bệnh từ miệng bệnh vào, vạ từ miệng vạ ra.
Đôi khi, vạ chả cần từ miệng mà ra như trường hợp ông “Luật chạy chức,
chạy quyền”, mà vạ cũng có thể từ điện thoai di động… vạ ra!
Kỳ Duyên