Dù bị ảnh hưởng của chứng hạ đường huyết khiến cho cuộc trò
chuyện bị gián đoạn, nhưng chỉ sau 5 phút nghỉ ngơi, danh hài Hoài Linh
lại tiếp tục chia sẻ những cảm xúc rất thật về chuyện đời, chuyện nghề
trong phần cuối của talkshow Lần đầu tôi kể.
Phim của tôi thuộc tuýp bình dân
- Ở lĩnh vực điện ảnh, hai ông vua phòng vé giờ có Linh và Thái Hòa.
Linh có thấy sự khác biệt nào khi một tác phẩm của Thái Hoa được đầu tư
kĩ lưỡng phải quay cả mấy tháng trời mới hoàn thành, còn Linh thì với lý
do sức khỏe và quỹ thời gian ít ỏi nên chỉ có thể quay một bộ phim điện
ảnh trong vòng 2,3 tuần thôi nên chắc chắn sẽ không bằng một bộ phim
đầu tư vài tháng. Linh có cảm thấy đây là một vấn đề không?
Không
phải! Bây giờ chuyện ông hoàng, bà chúa trong giới showbiz này thì tôi
không quan tâm vì đó là danh xưng của mọi người đặt cho người đó thôi.
Đối với tôi, Thái Hòa là một nghệ sĩ rất có duyên. Chính Thái Hòa cũng
đã từng làm đạo diễn, lo kịch bản cho những liveshow của tôi rồi. Việc
Thái Hòa đầu tư cho lĩnh vực này là đúng. Thật sự đối với lĩnh vực tấu
hài thì cậu ấy chưa có được sự bứt phá. Bây giờ, cậu ấy bước vào lĩnh
vực điện ảnh đã mạnh dạn tìm tòi, sáng tạo để có những vai diễn ấn
tượng, mang lại nhiều tiếng cười và thu hút khán giả đến với phòng vé.
Đối
với tôi, tôi chỉ quan niệm rằng vì phim này không phải do tôi sản xuất,
sự đầu tư chưa chắc bên nào hơn bên nào. Tuy nhiên giữa một phim làm
5,6 tháng và một phim làm 2,3 tuần còn tùy thuộc vào vai diễn.
Ví
dụ như vai diễn của Thái Hòa phải đầu tư, trang điểm, chăm chút từng li
từng tí. Nếu phim của tôi được đầu tư như vậy thì thời gian hoàn thành
cũng sẽ kéo dài hơn. Tôi thì không có thời gian dài như mọi người, phim
của tôi thuộc tuýp bình dân. Dù phim của Thái Hòa vẫn có sự bình dân,
nhưng kiểu bình dân trong phim của tôi lại thuộc kiểu khác. Bình dân của
tôi bắt nguồn từ trong câu chuyện, không có gì cao siêu, rất đời
thường. Còn trong phim của Thái Hòa hay các phim khác đều sử dụng ngôn
ngữ điện ảnh, ngôn ngữ này, ngôn ngữ kia.
Tôi chỉ biết ngôn ngữ
duy nhất là chân phương, chất phác. Tôi làm gì biết ngôn ngữ điện ảnh,
vì tôi có học đâu mà biết. Khi được yêu cầu diễn theo kiểu điện ảnh, tôi
hơi bối rối nên phải xem lại cả phim điện ảnh và truyền hình rồi thấy
rằng diễn điện ảnh chậm hơn diễn truyền hình. Vì trong phim truyền hình,
diễn viên nói theo quán tính giống như kịch vậy, bây giờ bảo một diễn
viên kịch đóng phim điện ảnh, truyền hình cũng y như vậy thôi, họ cũng
phải lấy đời sống thật đưa vào phim để thành đời sống giả, đời sống thật
chứ có gì đâu.
Còn về cách diễn thì mỗi người mỗi khác. Điện ảnh
hay không điện ảnh ăn thua nhau ở chỗ thiết bị, góc quay, ánh sáng,…
phụ thuộc vào đạo diễn và nhóm kĩ thuật. Quan trọng cuối cùng của mỗi
vai diễn là có đem được điều gì đến cho khán giả hay không. Còn về danh
xưng, tôi nghĩ rằng khán giả mến mộ ai thì nhà sản xuất mời người đó
thôi. Tôi cắt được chữ “hải ngoại” trong danh xưng “danh hài hải ngoại
Hoài Linh” là mừng lắm rồi, vì nó quá dài.
- Đến lúc nào đó, anh là nhà sản xuất của bộ phim mà anh đóng vai chính thì anh có dành toàn tâm toàn ý cho bộ phim đó không?
Cũng vậy thôi. Tôi đã không muốn bị hành như vậy thì cũng
không để anh em bị hành. Bởi vì một phân đoạn có thể quay đến 17, 18
lần, đến lúc đó thì cảm xúc của diễn viên mất hết rồi. Ví dụ đoạn đó tôi
có thể khóc 4 lần, nước mắt trong người tôi có bao nhiêu là tuôn ra hết
trong chừng đó lần rồi, giờ quay 10 lần thì nước mắt đâu mà ra nữa. Nên
tôi vẫn thích phân cảnh nào cũng tập trung các góc máy quay một lần rồi
thôi, chứ khóc mà dùng thuốc nhỏ mắt nhỏ hoài thì đâu còn cảm xúc gì
đâu.
Không đồng ý báo chí khai thác chuyện đời tư
-
Trước sự so sánh giữa anh với nghệ sĩ ưu tú Thành Lộc, anh có suy nghĩ
gì và tình cảm của anh dành cho Thành Lộc như thế nào?
Anh Lộc là người tôi ái mộ từ lâu. Khi bước chân vào nghề, tôi
đã coi ảnh diễn rồi ái mộ luôn từ đó. Dĩ nhiên, trước sự so sánh đó tôi
cũng cảm thấy khó chịu vì mỗi người mỗi lĩnh vực, mỗi cách diễn khác
nhau, đừng bao giờ đem so sánh ai với ai cả. Ngoại trừ khi nào họ giống
nhau từ giọng hát, phong cách… thì khán giả có quyền lựa một phiên bản
chính và không lựa phiên bản “fake”.
Tôi cũng ngại nói về điều này
vì trước tiên, báo chí muốn gây sự chú ý cho báo của họ và có nhiều vấn
đề để bàn lâu hơn. Nếu so sánh tôi và anh Lộc mỗi ngày một chút thì
phải mất hết cả đời. Tôi ít khi nào tạo điều kiện để mọi người soi, gõ
bàn phím, tốn giấy mực cho tôi vì tôi im lặng trước mọi vấn đề. Bởi nghề
của tôi là nghề diễn nên không thể suốt ngày theo báo này, báo nọ.
Tôi còn cha, mẹ, áo quần, bạn bè… chứ đâu phải ở không. Chỉ có một điều
khiến tôi bức xúc. Báo chí, truyền thông có thể moi móc đời tư, bất cứ
thứ gì của tôi cũng được. Tôi có thể cung cấp cho họ mọi thứ kể cả tài
liệu mật nếu tôi thích. Tôi chỉ mong gia đình, đặc biệt là cha mẹ của
tôi không bị bới móc. Chính vì điều đó mà vừa rồi tôi đã thể hiện bức
xúc trước tin đồn mối quan hệ với Dương Triệu Vũ và đã nhận được sự xin
lỗi từ các bên liên quan.
Không riêng gì tôi mà đối với các nghệ
sĩ nói chung, gia đình luôn thuộc phạm trù cá nhân. Chính vì thế, tôi và
các nghệ sĩ luôn mong có được thế giới riêng. Báo chí truyền thông có
thể khai thác mọi thứ về đời tư, nhưng về gia đình của nghệ sĩ thì không
nên. Tôi không bao giờ đồng ý chuyện đó.
-
Anh có từng lần nào đi xem kịch của anh Lộc chưa?
Chưa, tôi đâu có thời gian nào đâu mà đi. Nhiều lúc tôi
cũng muốn đi lắm nhưng quỹ thời gian dành cho lịch diễn không cho phép.
Lần duy nhất tôi đi xem anh Lộc diễn là trong khoảng thời gian tôi ở hải
ngoại về Việt Nam chơi. Những lần ngồi chung ghế giám khảo với anh Lộc,
tôi cũng chia sẻ với anh Lộc về mong muốn được xem ảnh diễn, nhưng ảnh
lại bảo tôi bận quá sao đi xem được.
Về sự so sánh giữa tôi và
anh Lộc, mọi người muốn so sánh thì so sánh thôi, chứ thật ra mỗi người
một sở trường, một công việc riêng, chỉ là đừng lợi dụng sự so sánh để
khích bác nhau quá thì sẽ không hay. Hơn thua, sân si nhau làm chi rồi
mai mốt cũng ăn chung chén cơm của Tổ, rồi còn đụng mặt nhau, khích bác
nhau làm chi.
Cuộc đời tôi chỉ “ăn may” thôi
-
Ở Việt Nam có cái lạ là một người không học qua trường lớp như Hoài
Linh lại có nhiều vai diễn để người ta so sánh với một người được mệnh
danh là phù thủy sân khấu như anh Thành Lộc. Anh nghĩ thế nào về điều
này?
Đó chỉ là sự so sánh của mọi người thôi chứ đối với bản
thân tôi, tôi chưa bao giờ đặt mình ngang tầm với anh Thành Lộc. Cuộc
đời tôi chỉ “ăn may” thôi. Ông trời sắp đặt tôi với cái nghề này chứ tôi
đâu có chọn. Nghề chọn tôi chứ tôi không có chọn nghề. Tuy nhiên, việc
phấn đấu trong nghề để làm tốt hơn nữa dù mình không dám nói nhưng vẫn
phải làm.
- Thương hiệu của một người nổi tiếng nằm ở thù lao mà
họ nhận được. Đến giờ phút này, Hoài Linh xứng đáng với những gì Linh
đã bỏ ra trong nghề. Theo anh, cát-xê cao là cách từ chối khéo với những
người muốn hợp tác với mình hay là để khẳng định thương hiệu của bản
thân?
Có những lúc tôi cũng nghĩ như vậy. Con người mà, đâu phải thần
thánh đâu mà hết tham, sân, si. Nhưng mà mình biết kiềm chế lại, không
bộc phá ra thôi. Giờ ngồi suy nghĩ lại, đối riêng với nghệ thuật, anh
hát là lĩnh vực của anh, tôi hài là lĩnh vực của tôi. Anh kéo được bao
nhiêu khách, tôi kéo được bao nhiêu khách, anh lấy bao nhiêu cát-xê thì
tôi lấy bao nhiêu cát-xê, đó là sự so sánh đàng hoàng. Bầu sô có thể trả
cho một ngôi sao ca nhạc 100 triệu trong một đêm diễn kéo cho họ 1000
khách, còn diễn viên hài thì chỉ nhận được 30 triệu dù với số lượng
khách, giá vé y nhau. So sánh để đòi được sự sòng phẳng, công bằng.
- Dù cát-xê ở đỉnh như hiện tại nhưng anh đã từ chối không ít lời mời từ các bầu sô?
Tôi cảm thấy ăn cơm mắm nhưng nuốt trôi thì ăn chứ ăn bào ngư, vi cá mà nuốt không trôi thì tôi không ăn nên mình từ chối bớt.
- Linh có sợ mọi người buồn vì không tham gia chương trình không?
Không,
vì bây giờ trên phương diện làm ăn thì sự cạnh tranh giữa bầu này bầu
kia dĩ nhiên là có. Nhưng mình phải lựa người để mà hợp tác. Đã vui vẻ
thì làm ít tiền cũng vui. Tôi làm theo cảm tính, không có giá quy định
là bao nhiêu.
Tôi không bào chữa cho hài tục, phản cảm
-
Mọi người nghĩ với mức cát-xê khủng như vậy thì Linh làm gì? Phong cách
sống và điều gì làm cho Linh gần như không có một antifan?
Tình
cảm mọi người dành cho mình tôi cũng không biết nó phát xuất từ đâu.
Tôi chỉ nghĩ mình may mắn được khán giả thương, mọi người tín nhiệm giao
cho mình những vai được khán giả đón nhận. Riêng với tôi, trong cuộc
sống đôi khi tiền bạc không quan trọng nên mình thấy nhẹ nhàng. Đến thời
điểm tôi thực hiện tâm nguyện từ mười mấy năm trước khi tôi mới bắt đầu
nổi tiếng, tôi cũng đã để dành được một khoảng tiền lớn để làm. Tôi
không vận động ai đóng góp hay ủng hộ, vì tôi muốn làm từ cái công sức
của mình.
Mọi người cũng nói tôi muốn đóng góp nhưng tôi chỉ để
mọi người đóng góp cây, ghế đá… thôi chứ không nhận tiền. Vì nhận tiền
mang tiếng lắm, mình làm bao nhiêu thì họ không biết, nếu dư không lẽ
đem trả lại, rồi biết chia làm sao, chưa kể mình cầm tiền đó mình ăn xài
thì nó kì, còn đem trả lại từng người thì không biết họ có lấy không
hay lại chửi mình. Thà vậy thôi để tự mình làm. Ai muốn cúng cái cây,
cái ghế đá, trang trí bên ngoài thì cũng được… còn phần chính tôi sẽ lo.
Lỡ sau này có ai nói ghế đá, cây cảnh của họ đóng góp thì mình còn trả
họ được, chứ họ nói cây cột trong chùa do họ xây, chẳng lẽ mình đập cột
ra trả họ.
- Dạo này anh ngồi ghế nóng ở rất nhiều chương trình
truyền hình thực tế. Gần đây, mọi người đang bàn tán về một bài báo với
nội dung khuyên khán giả hãy cẩn thận với chương trình Gương mặt thân
quen nhí vì có trẻ em. Anh làm ghế nóng cho chương trình Gương mặt thân
quen người lớn, rồi gương mặt thân quen nhí, rồi Vietnam’s Got Talent.
Anh có nhận xét gì về sự bùng nổ của chương trình thực tế ở Việt Nam
trong thời gian gần đây? Với góc độ người trong cuộc, anh có cảm nhận về
những chuyện xung quanh như phản cảm, hài tục, giả gái trong chương
trình Gương mặt thân quen nhí... thế nào?
Khi bàn với nhà sản xuất tôi đã tính đến những vấn đề như số bài
hát phù hợp, số ca sĩ cho các cháu có thể chọn… mình làm nhiều mùa khác
nữa chứ không phải làm một mùa rồi bỏ. Khi nhà sản xuất cảm thấy tốt
thì họ làm. Trong chương trình đó, nếu mình nhìn theo một góc độ thoáng
hơn, thì nước ngoài sẽ ít bị nhìn nhận theo những khía cạnh như ở Việt
Nam.
Trong Gương mặt thân quen nhí cũng có sự điều tiết riêng. Đa
số những người hóa thân giả gái là những anh chị lớn, còn con gái giả
trai thì có chứ còn trai giả gái trong Gương mặt thân quen nhí là chưa
có. Khi chúng ta nhìn nhận cho phần tích cực nhiều hơn nó sẽ tích cực,
còn khi cho phần tiêu cực nhiều hơn nó sẽ tiêu cực.
Tôi thấy xã
hội càng đi lên thì sự căng thẳng của mỗi cá nhân dành cho những người
xung quanh ngày càng nhiều. Nên cho dù có nhiều chương trình không đem
lại nội dung gì cho người xem, chỉ cần giúp mọi người cười, xả stress
cũng được. Còn nếu cho con cháu học về giữ lễ nghĩa, văn hóa chắc chắn
không nên đâm đầu vào truyền hình thực tế để học. Để giải trí thì xem
chương trình thực tế, còn để học thì xem chương trình chương trình quay
theo dạng khác chứ không phải dạng gameshow.
Còn về hài tục, phản
cảm… tôi không bào chữa cho những điều này. Tuy nhiên hài tục cũng đã có
từ lâu, nhưng quan trọng là sự diễn đạt của nghệ sĩ làm thế nào cho nó
sạch mà thôi. Nhiều khi thấy khán giả cười vì một câu hài thì mình lướt
qua luôn, chứ đừng nhắc đi nhắc lại, nhấn mạnh,.. đó mới là điều đáng
nói. Chứ vấn đề tục thanh thì từ xưa ông bà mình đã vậy rồi. Thơ Đoàn
Thị Điểm, Hồ Xuân Hương,… cũng toàn tục thanh thôi. Chỉ cần đừng đi quá
đà và diễn làm sao cho sạch bớt thì sẽ tốt hơn là đi tô đậm hơn. Khán
giả bây giờ rất nhạy, chỉ cần nghe qua là họ biết gì rồi, vì những câu
thoại trong kịch toàn được đưa từ đời sống thực tế vào mà.
Một số người chê khi tôi đảm nhận vai trò MC
- Linh có thấy mình thích hợp với vị trí ghế nóng không?
Tôi thấy mình cũng phù hợp với vị trí này. Nói về chuyên môn thì
tôi ít nói, nhưng nói theo kiểu khán giả nhận xét thì tôi nhận xét
được. Dù gì mình cũng có 20 năm kinh nghiệm nên mình cũng biết. Nếu lỗ
tai tôi mà dở thì chắc chắn tôi không làm được cái nghề này đến hôm nay
rồi.
- Giữa ngồi ghế nóng và làm MC thì có một khoảng cách?
Có một số người chê khi tôi đảm nhận vai trò MC. Tôi cũng
công nhận mình làm dở thật, tuy nhiên, cái dở đó được nhìn nhận ở góc độ
nào. Ví dụ nếu để tôi tự nhiên thì tôi làm được, chứ nếu bị gò bó trong
khuôn khổ thì tôi làm không được. Khi họp hành, ít khi tôi chuẩn bị một
bài riêng cho mình. Mọi điều tôi nói hoàn toàn là tự phát, vì như vậy
nó sẽ hay hơn là được chuẩn bị sẵn.
- Nếu được sắp xếp các công việc ngồi ghế nóng, MC, diễn viên sân khấu, Hoài Linh chọn cái nào?
Tôi vẫn chọn sân khấu. Vì tôi sống nhờ vào sân khấu, chứ tôi đâu
có đá lộn sân hoài vậy được. Làm công việc gì thuộc sở trường của mình
vẫn hay hơn. Tuy nhiên, dù ngồi ghế nóng nhưng tôi vẫn vận dụng sở
trường sân khấu của mình đó chứ.
- Năm sau anh có tiếp tục phát huy vai trò giám khảo của mình?
Trời cho nhiêu tôi làm bấy nhiêu. Khi nào khán giả la lên tôi ốm
quá, đừng làm nữa thì tôi bỏ. Còn bây giờ, có 10, 20 người góp ý thì
mình sẽ nghe để mà điều chỉnh, chứ ở trên mây hoài thì chết. Lâu lâu
phải đáp xuống đất để còn nạp năng lượng chứ.
(Cười)
- Anh có tự hào khi anh và học trò của anh sau bao nhiêu năm vẫn được khán giả yêu mến nhiều?
Thật sự ra thì tôi chưa có khái niệm tự hào đối với vấn đề này.
Vì cái tự hào của mình sẽ dễ làm cho những học trò của mình trở nên tự
mãn. Đối với thằng Hưng (Mr. Đàm), sự nghiệp, công việc của nó như vậy
thì tôi cũng mừng. Tuy nhiên trong cái mừng đó cũng có cái lo. Tôi vẫn
quan niệm một điều và nói với tụi nó rằng lăng xê để lên thì có nhiều
cách, nhưng để lên bằng thực tài thì chỉ có một cách duy nhất. Đẩy từ
thực tài để lên vị trí một ngôi sao thì dễ, nhưng đứng trụ trên đó mới
khó. Để làm được điều này thì mình phải đặt nền móng ngay từ đầu bao gồm
tình cảm, đức độ, cái tâm trong nghề không chỉ với khán giả mà còn với
cả đồng nghiệp.
Có những lần tôi phải đứng ra để đòi lại sự công
bằng cho những ca sĩ trẻ bị chèn ép, cắt tiết mục chỉ vì lỗi của một số
ngôi sao lớn hơn. Tôi không đồng ý những ai nói tôi là ông hoàng
showbiz. Sống trên cuộc đời phải có sự công bằng, bạn làm nhiều, tên
tuổi bạn lớn thì bạn hưởng nhiều, tôi làm ít, tôi hưởng ít, nhưng phải
cho tôi làm.
Nghệ sĩ là những người nhạy cảm lắm, nên tôi cũng
bức xúc nhiều cái trong nghề. Tôi chịu những cảnh đó quen rồi nên đối
với tôi những cảnh đó không còn gì lạ. Hai mươi mấy năm rồi, cái gì mình
cũng trải qua rồi. Nhưng đối với những người mới vào nghề, đó là cú sốc
lớn nhất trong cuộc đời họ. Tôi cũng hay an ủi với mọi người rằng thôi
kệ, sốc càng nhiều càng tốt, sốc nhiều mới biết mình bị bệnh gì. Cũng
như chích thuốc vậy, có bị sốc thuốc mới biết mình hợp với loại thuốc
nào để mà còn tránh.
Tôi chưa mãn nguyện với một ai, nhưng khi
mình giúp họ, lên hay không lên là do số. Tuy nhiên, để cho mọi người
thương lâu hay không thì do cách sống của bản thân họ nữa. Tôi nghĩ cũng
không nhất thiết phải ép mình nhiều quá, đâm ra giả tạo lắm. Tuy nhiên
cái thật đó cũng phải ở chừng mực. Có thể trong gia đình, cuộc sống
riêng, bạn có thể hồ đồ thế nào cũng được. Nhưng với khán giả thì không
được hồ đồ vì điều quan trọng là thời gian mình gặp khán giả đâu có
nhiều.
- Cảm ơn anh về cuộc chia sẻ!
Đăng Quang (ghi)